Báo chí đang bị "kẹp giữa hai gọng kìm": một bên là AI tạo sinh và các công cụ trả lời thông minh (Answer Engines), bên kia là sự trỗi dậy của các nhà sáng tạo nội dung (Creators/Influencers).

Về Digital News Report 2026
Digital News Report 2026 là báo cáo thường niên do Reuters Institute for the Study of Journalism (Đại học Oxford, Vương quốc Anh) thực hiện, được xem là một trong những nghiên cứu uy tín và có ảnh hưởng nhất thế giới về xu hướng tiêu dùng tin tức. Báo cáo năm 2026 dựa trên khảo sát gần 100.000 người dùng Internet tại 48 quốc gia và vùng lãnh thổ trên 6 châu lục.
Nghiên cứu tập trung phân tích hành vi tiếp nhận tin tức của công chúng trong bối cảnh AI tạo sinh, chatbot thông minh, video trực tuyến và các nhà sáng tạo nội dung ngày càng tác động mạnh đến hệ sinh thái truyền thông. Báo cáo cũng khảo sát mức độ tin cậy vào báo chí, xu hướng trả phí cho tin tức, vai trò của truyền thông công ích và những thay đổi trong cách công chúng tiếp cận thông tin trên môi trường số.
Đây là bản tóm tắt của Digital News Report 2026 được ONECMS thực hiện dựa trên sự hỗ trợ của AI.
Báo cáo năm nay cho thấy độc giả tin tức trên toàn cầu phản ứng với cảm giác bất an ngày càng tăng trước những đợt biến động chính trị, kinh tế và công nghệ liên tiếp. Những giả định cũ về cách thế giới vận hành đang bị nghi ngờ khi các liên minh quốc tế lâu đời dịch chuyển, hệ thống thương mại toàn cầu căng thẳng, và trật tự hậu chiến trở nên bất định. Song song đó, con người đang thích nghi với sự lan tỏa nhanh chóng của AI và tác động ngày càng rõ của biến đổi khí hậu.
Trong khi báo cáo 2025 đặc trưng bởi sự ổn định tương đối, dữ liệu năm nay cho thấy biến động lớn hơn — phản ánh qua nhiều phản ứng: lo âu, rút lui, hoài nghi, nhưng cũng có sự cởi mở với nguồn và định dạng mới. Một nghịch lý nổi lên: hành vi tiêu thụ tin tiếp tục dịch chuyển sang mạng xã hội, video và AI, trong khi lo ngại về niềm tin, tin giả và tác động của các nền tảng đều tăng. Chủ đề trung tâm năm nay là sự "nền tảng hóa" (platformisation) việc tiêu thụ tin tức.
1. Mạng xã hội & mạng video vượt website/app báo chí. Lần đầu tiên, tính trung bình trên 48 thị trường, mạng xã hội và mạng video là cách tiếp cận tin online phổ biến nhất (54% số người trả lời), vượt website/app của chính tòa soạn (51%). Sự dịch chuyển này diễn ra ở mọi nhóm tuổi.
2. AI chatbot — biên giới mới của tiêu thụ tin qua trung gian. Việc dùng chatbot AI để đọc tin tăng từ 7% lên 10%, nhanh nhưng không nhanh bằng mức dùng AI cho mục đích khác. Chủ yếu ở người quan tâm tin tức và nhóm dưới 35 tuổi (16%). Hàn Quốc, Hy Lạp, Tây Ban Nha có mức dùng tăng gấp đôi; nhưng Mỹ, Anh, Pháp, Đức không tăng. Tính năng được ưa thích nhất là khả năng hỏi tiếp (42%).
3. Video online tiếp tục tăng trưởng. Lần đầu tiên, đa số người dùng ở cả 48 thị trường xem video tin online; 77% xem hàng tuần. Ở 45 thị trường, số người xem tin online vượt số người xem tin TV (chỉ Đức, Đan Mạch, Hà Lan còn TV dẫn đầu hoặc ngang bằng). Toàn bộ tăng trưởng diễn ra trên nền tảng bên thứ ba — video trên chính website/app tòa soạn giảm 5pp. 27% nay xem tin theo yêu cầu trên smart TV qua các app như YouTube.
4. Creators dẫn dắt tăng trưởng video. Khoảng 27% lấy tin từ các creator/influencer chuyên về tin tức, và gần 46% lấy tin từ creator nói chung. Độc giả thấy creator giải trí hơn, dễ hiểu hơn, gần gũi hơn — nhưng trung bình đánh giá họ kém tin cậy và kém khách quan hơn. Phần lớn dùng creator song song với báo chí truyền thống, không thay thế; chỉ 13% nói nhu cầu tin được đáp ứng phần lớn bởi creator, và chỉ 3% chỉ dựa vào creator.
5. Quan tâm đến tin tức giảm. Từ 2021, tỷ lệ người "cực kỳ" hoặc "rất" quan tâm tin tức giảm trung bình 13pp. 25% nay là người dùng thụ động/lướt qua (thường chỉ đọc tin một lần/tuần), tăng từ 16% năm 2021. Tuy số "news lovers" giảm ở hầu hết các nước, nhóm này vẫn ổn định về mức sử dụng, gắn kết và sẵn lòng trả tiền — một thị trường mục tiêu nhỏ hơn nhưng bền vững.
6. Niềm tin vào tin tức xuống thấp kỷ lục. Niềm tin giảm ở 29/48 thị trường, kéo mức chung xuống 37% — thấp nhất kể từ khi bắt đầu đo năm 2015. Giảm từ 5pp trở lên ở 19 thị trường. Tại Mỹ chỉ còn 25% tin tưởng tin tức hầu hết thời gian. Một phần do lo ngại rộng hơn về thể chế và do báo chí bị các chính trị gia tấn công trực tiếp. Tuy vậy, niềm tin vào các thương hiệu báo lớn riêng lẻ vẫn vững hơn niềm tin chung. Lo ngại về tin giả tăng 4pp lên 62%.
7. Trả tiền đọc tin cũng gặp khó do dịch chuyển khỏi tiêu thụ trực tiếp. Tỷ lệ trả tiền giữ nguyên 17% (rổ 20 nước). Tăng trưởng doanh thu độc giả sẽ khó hơn khi lượng người vào phễu thuê bao giảm. 81% trả tiền vì lợi ích trực tiếp từ nội dung; nhưng 46% cũng có động cơ dựa trên giá trị (ủng hộ báo chí vì tầm quan trọng với xã hội). Nhiều người ủng hộ tài chính cho cả các tòa soạn phi truyền thống.
8. Sự ủng hộ bền vững với lý tưởng khách quan… nhưng còn nghi ngại về thực tế. 45% vẫn thích tin không thiên vị, gấp hơn hai lần số thích tin hợp quan điểm mình; 46% tin rằng tin không thiên vị tốt cho xã hội. Tuy nhiên, độc giả bất mãn với cách báo chí đưa tin nhiều sự kiện lớn — đặc biệt nhập cư (chênh lệch ròng -11pp đánh giá "làm kém" so với "làm tốt"). Với báo chí công (PSM) tại 26 nước, tổng thể tích cực (37% vs 22%) nhưng phân hóa mạnh theo khuynh hướng chính trị.
2026 là một cột mốc: lần đầu tiên mạng xã hội và mạng video (54%) vượt mọi nguồn khác. Việc dùng tin TV và website/app tòa soạn lần lượt giảm 13pp và 12pp kể từ 2020. Nếu cộng cả AI chatbot, tổng nguồn bên thứ ba đạt 56%. Đây nên được hiểu là sự "trôi dạt" (drift) hơn là "chuyển đổi" (shift), nhưng vẫn là thời điểm quan trọng. Mạng xã hội/video nay dẫn đầu ở 30/48 thị trường; các thị trường còn để website/app dẫn đầu chủ yếu ở châu Âu cùng bốn nước châu Á (Singapore, Đài Loan, Hàn Quốc, Nhật Bản).
30% toàn cầu nay coi mạng xã hội/video là nguồn tin chính (tăng từ 22% năm năm trước). Tỷ lệ chỉ dùng riêng mạng xã hội/video cho tin đã tăng lên 12% (gấp đôi mức 6% năm 2020). Phía cung cũng góp phần: Meta tuyên bố năm 2025 sẽ tăng lượng tin trên Facebook. Đáng chú ý, hơn một nửa (52%) người 18–24 tuổi nói mạng xã hội, video và AI chatbot là cách chính lấy tin — cao hơn 32pp so với nguồn phổ biến tiếp theo. Website/app tin tức nay có xu hướng già hóa độc giả.
Về thói quen: rất ít người ở mọi nhóm tuổi có thói quen tin tức cố định; người trẻ càng ít cố định hơn. 56% người 18–24 không đọc báo in tuần qua nói họ chưa bao giờ đọc báo in thường xuyên (con số tương ứng với tin TV chỉ là 21%) — gợi ý người trẻ khó "kế thừa" thói quen của thế hệ trước khi lớn tuổi.
Về "Google Zero": tìm kiếm như cổng vào tin chính không đổi với nhóm lớn tuổi nhưng giảm 3pp ở nhóm dưới 35. Dữ liệu Chartbeat (cho báo cáo Trends and Predictions 2026) cho thấy lưu lượng tìm kiếm organic của Google tới hơn 2.500 site giảm 33% toàn cầu (38% tại Mỹ) giữa 11/2024 và 11/2025; các nhà xuất bản dự báo lưu lượng từ công cụ tìm kiếm gần như giảm một nửa (-43%) trong ba năm tới. Google Discover ngày càng lớn nhưng nhiều nhà xuất bản lo lắng về sự phụ thuộc; Reach (Anh) báo cáo lưu lượng từ Discover giảm 46% nửa cuối năm.
Đây có lẽ là sự gián đoạn lớn nhất với ngành báo kể từ khi iPhone ra mắt năm 2007. Khẩu hiệu "human in the loop" vẫn được giữ, nhưng các nhà xuất bản đang tích cực đưa AI sâu hơn vào quy trình và sản phẩm. Mức dùng chatbot cho tin tăng từ 7% lên 10% (đo riêng các chatbot độc lập như ChatGPT, Perplexity, Gemini — không tính AI Mode/AI Overview của tìm kiếm). Anh có mức dùng thấp nhất (4%). Việc dùng AI cho tin cao hơn ở các nước vốn có mức dùng tìm kiếm, mạng xã hội, aggregator và video cao.
Niềm tin vào câu trả lời từ AI chatbot toàn cầu là 20% (so với 37% niềm tin tin tức nói chung); Anh chỉ 6%. Người dùng AI cho tin là nhóm gắn kết cao, tinh thông số: 38% thuộc nhóm "news lover" (so với 22% toàn mẫu), dùng nhiều nguồn/định dạng, chủ động tìm tin — có thể gọi là "power news consumers". Họ thích khả năng tổng hợp tin từ nhiều nguồn vào một câu trả lời, hỏi tiếp để đào sâu, và dịch tin từ ngôn ngữ khác.
Về click-through: 42% người dùng AI cho tin nói họ luôn/thường bấm vào nguồn gốc (Hàn Quốc 56%, Đan Mạch 26%). Tỷ lệ này nằm giữa mạng xã hội (36%) và tìm kiếm (44%). Người dùng AI tương đối ít muốn "thêm chi tiết" hơn (có thể vì câu trả lời đã đủ), nhưng tương đối nhiều hơn muốn kiểm chứng và tìm hiểu về nguồn — cho thấy sự thận trọng với công nghệ này.
Trên 46 thị trường, mức "cực kỳ/rất quan tâm" giảm trung bình 13pp (từ 59% xuống dưới 46%) kể từ 2021 — có hệ quả cả về dân chủ lẫn thương mại. Trên mạng xã hội/video, chỉ X và YouTube có hơn một nửa người dùng coi là nơi hữu ích để lấy tin; trên Facebook, Instagram, TikTok thì đa số nói chỉ tình cờ thấy tin khi online vì lý do khác — bản chất tiêu thụ tin mang tính ngẫu nhiên.
Phân khúc: "news lovers" giảm từ 29% xuống 22%; "casual users" tăng từ 16% lên 25%. Châu Á thay đổi nhiều nhất, Bắc Mỹ ít nhất. Né tránh tin tức về cơ bản giữ nguyên ở mức 42% (so với 29% năm 2017 khi bắt đầu đo). Bốn nước (Bulgaria, Croatia, Hy Lạp, Thổ Nhĩ Kỳ) có từ 60% trở lên thỉnh thoảng/thường né tránh tin. Đan Mạch (+7pp) và Na Uy (+9pp) tăng mạnh, liên quan đến khủng hoảng Greenland và các scandal hoàng gia Na Uy.
Niềm tin giảm 3pp xuống 37% — sau ba năm giữ ở mức 40%. Khó tách bạch giữa giảm niềm tin vào báo chí và sự hoài nghi rộng hơn với thể chế chính trị/xã hội (Edelman Trust Barometer ghi nhận niềm tin vào lãnh đạo chính phủ giảm ròng 16pp). Các nước giảm mạnh (Philippines, Thái Lan, Peru, Ba Lan) đều có bất ổn chính trị, bầu cử chia rẽ, môi trường thông tin phân mảnh. Tại Mỹ, niềm tin giảm thêm 5pp xuống 25% — thứ bảy thấp nhất khảo sát; người Mỹ thiên hữu chỉ 15% (gần thấp nhất ở mọi nhóm chính trị mọi nước, chỉ sau cánh tả Hy Lạp 14%).
Ở năm nước giảm mạnh nhất, mức giảm niềm tin chung lớn hơn nhiều so với thay đổi đánh giá bất kỳ thương hiệu riêng lẻ nào.
Khảo sát 26 thị trường về sáu nhóm có ảnh hưởng tới tin (chính trị gia, chuyên gia, tội phạm có tổ chức, nhà quảng cáo, nhóm vận động, chủ sở hữu báo). Chính trị gia/quan chức chính phủ được cho là có ảnh hưởng lớn nhất; chủ sở hữu báo cũng được xem là có ảnh hưởng đáng kể (ở Mỹ và Úc thậm chí lớn nhất). Bốn nhóm bị cảm nhận ảnh hưởng cao: quan chức/chính trị gia, chủ báo, tội phạm có tổ chức, và thiếu vắng ảnh hưởng của chuyên gia. Serbia và Slovakia nằm trong nhóm lo ngại cao nhất về cả bốn nhóm — và đều thuộc năm thị trường có niềm tin thấp nhất.
Niềm tin vào tin trên mạng xã hội là 22%, từ AI chatbot là 20% (tìm kiếm cao hơn đáng kể), đều thấp hơn mức chung 37%. Khi cấu trúc tiêu thụ dịch sang nền tảng bên thứ ba, niềm tin chung giảm là hệ quả có thể dự đoán. Lo ngại về tin giả tăng lên 62% (+4pp), cao nhất ở Nigeria và Kenya, kế đến Anh, Úc, Bồ Đào Nha. Mọi thị trường Tây Âu đều tăng lo ngại ít nhất 4pp (Na Uy +7pp, Hà Lan +8pp, Bỉ +9pp) trước lo ngại deepfake, "AI slop", tin sai có động cơ chính trị. Độc giả ý thức rõ các nền tảng này kém tin cậy nhưng vẫn dùng vì tiện lợi — "tiện lợi thắng lo ngại".
5 năm sau đại dịch, tỷ lệ dùng TikTok (mọi mục đích) tăng từ 15% lên 37%; Instagram đạt 53%; YouTube vẫn lớn nhất (trên 60%, năm nay 69%) cùng Facebook (67%). Mạng xã hội đang trở nên "ít xã hội hơn" — ít nội dung do người dùng tạo. Về dùng cho tin: Facebook hồi phục lên 43% (tăng chủ yếu ở nhóm 45+), YouTube 34%, Instagram 26%, TikTok 20%. TikTok cho tin hạn chế ở Mỹ (10%) và Anh (7%) nhưng trên 50% ở Thái Lan và Kenya, trên 40% ở Peru, Malaysia, Indonesia. Với nhóm 18–24, Instagram nay là mạng xã hội lớn nhất cho tin (42%); X giảm xuống 15%. Tại Mỹ, thay đổi lớn nhất là X giảm 7pp cho tin.
77% xem video tin online (Đan Mạch +9pp, Úc +7pp, Bồ Đào Nha +6pp). Xem tin video trên website/app tòa soạn giảm 5pp xuống 23% — giảm tuyệt đối dù nhu cầu video tổng thể mạnh. TikTok thiên về video dưới 2 phút; YouTube đa dạng hơn (21% người dùng YouTube cho tin xem tin trực tiếp). Một nửa số người dùng smart TV để xem tin; 27% (trên 27 thị trường) dùng app bên thứ ba như YouTube để xem tin trên TV — kênh phân phối cạnh tranh cao mà các đài truyền hình truyền thống phải tính tới.
27% gặp nội dung tin từ news influencer/creator tuần qua (creator chuyên tin như HugoDécrypte ở Pháp, Philip DeFranco ở Mỹ); cộng cả creator giải trí đôi khi nói thời sự thì lên 46%. Creator phổ biến nhất ở các nước global-majority (châu Á, châu Phi, Mỹ Latinh); thấp nhất ở châu Âu và Nhật. Đáng chú ý mức dùng creator ngang trung bình toàn cầu ở Hungary và Serbia — nơi báo chí chính thống bị hạn chế.
Tăng trưởng creator phần lớn bổ sung chứ không thay thế: trong 27% lấy tin từ creator chuyên tin, 47% nói nhu cầu được đáp ứng phần lớn/toàn bộ — tương đương 13% toàn cầu; nhưng 87% chỉ được đáp ứng một phần hoặc không. Chỉ 3% chỉ dựa vào creator (nhóm này thường ít quan tâm tin và nghiêng về tiếng nói đảng phái). Độ phủ thương hiệu báo trực tuyến cao hơn ở nhóm có dùng creator so với mẫu chung — củng cố tính bổ sung. Độc giả thấy creator giải trí, dễ hiểu, gần gũi hơn nhưng kém tin cậy, kém khách quan; tuy nhiên nhóm có dùng creator lại đánh giá creator cao hơn ở mọi tiêu chí.
Lĩnh vực này biến động nhanh: creator thành công đang chuyên nghiệp hóa thành doanh nghiệp truyền thông nhỏ (vụ bán The Free Press của Bari Weiss cho CBS ước 150 triệu USD); các hãng lớn (Schibsted, Daily Mail, Independent, Washington Post) lập "creator labs", làm mờ ranh giới giữa truyền thông thay thế và chính thống.
Mức trả tiền ít đổi, với 10–20% là trần ở hầu hết thị trường; Na Uy (40%) và Thụy Điển (32%) là ngoại lệ. Rổ 20 nước giữ ở 17% (so với 18% năm 2025). Áo giảm 6pp, Mỹ giảm 4pp, Thụy Sĩ giảm 3pp. Phễu thuê bao thu hẹp do website/app mất 12pp độ phủ kể từ 2021. New York Times: tỷ lệ thuê bao chỉ trả cho tin giảm từ 17% xuống 12% — đa số trả cho gói bundle (đố chữ, nấu ăn). Ireland và Úc là hai nước duy nhất ngoài Bắc Âu có trên 20% trả tiền, cũng là nơi tăng nhiều nhất kể từ 2020 (+10pp và +9pp).
Về loại hình: trong số người trả tiền, 56% (rổ 20 nước) trả cho tòa soạn truyền thống (Anh tới 80%; Pháp chỉ 39%). Pháp (34%) và Úc (35%) hỗ trợ cao cho báo digital-born (Mediapart gần 250.000 thuê bao). Aggregator được trả tiền cao ở Đông Á (Nhật 34%; Hàn Quốc và Hong Kong khoảng một nửa). Trả tiền cho cá nhân (Substack, Beehiiv) cao ở Canada (29%) và Mỹ (21%) — Heather Cox Richardson trên 2,5 triệu thuê bao Substack.
Động cơ: phổ biến nhất là "nội dung hữu ích không tìm được nơi khác"; thứ hai là "ủng hộ báo chí vì quan trọng với xã hội" (46% có động cơ giá trị này). Bắc Âu lại ít viện dẫn động cơ giá trị, nghiêng về lợi ích trực tiếp. Phần Lan: 86% viện lợi ích trực tiếp; Canada: 63% viện động cơ xã hội. Thị trường doanh thu độc giả không còn mở rộng tổng thể nhưng phân hóa: tăng trưởng nay dựa vào giá và product mix hơn là thuê bao mới. USA Today: tổng thuê bao giảm 30% năm 2025 nhưng ARPU tăng 27%. Một số hãng (News Corp Australia, Globe & Mail, Le Monde) vẫn duy trì đà; các nhà xuất bản nhỏ (Dennik N, Telegram Croatia, The Mill Media) cũng tăng.
Quan điểm ít đổi so với sáu năm trước (giảm 3pp, từ 51% xuống 48% thích tin không có quan điểm riêng). Số thích tin hợp quan điểm mình giảm 4pp xuống 20% (phần do "không biết" tăng). Đa số tin rằng nguồn không thiên vị là tốt cho cả bản thân lẫn xã hội. Tuy có khác biệt theo khuynh hướng: ở Mỹ và Anh, cả hai phía đều nghiêng nhẹ hơn về tin hợp quan điểm mình, người thiên hữu ủng hộ tin không thiên vị thấp hơn; nhưng không phổ quát (ở Nhật, người thiên tả lại ít ủng hộ tin không thiên vị hơn).
Khảo sát 26 nước có PSM: tổng thể tích cực (37% tích cực, 22% tiêu cực, 35% trung lập). Net tích cực mạnh nhất ở bốn nước Bắc Âu cộng Bồ Đào Nha (+42pp); Thụy Sĩ +28pp (vừa bác bỏ trưng cầu cắt ngân sách SRG SSR). Ba nhóm: nhóm tích cực rõ (Phần Lan, Úc); nhóm hỗn hợp (Anh, Séc — dù vẫn tin thương hiệu PSM); nhóm net tiêu cực (Pháp, Slovakia — nơi niềm tin tin tức 19–32%, có xáo trộn tổ chức/cắt ngân sách/áp lực chính trị). Niềm tin tin tức và mức độ gắn kết tin tức gắn chặt với thái độ tích cực về PSM.
Yếu tố phân hóa nổi bật nhất là khuynh hướng chính trị: nhìn chung người thiên hữu dễ có cái nhìn tiêu cực về PSM (ngoại lệ Ý — thiên tả tiêu cực hơn). Khác biệt lớn giữa tả và hữu (kể cả ở Đức, Anh với PSM lớn, được tin cậy cao) cho thấy thách thức của ARD/ZDF, BBC/ITN trong việc thuyết phục công chúng về cam kết đại diện đa dạng quan điểm.
Năm 2026 dữ liệu cho thấy mức biến động cao hơn, phản ánh tâm trạng bất an lan rộng. Không có lời giải thích đơn nhất: một số động lực nằm ngoài báo chí (căng thẳng địa chính trị, chuẩn mực lãnh đạo thay đổi, sự xói mòn các giả định cũ), đồng thời thói quen truyền thông biến đổi nhanh, định hình lại việc ai nắm được sự chú ý.
Sự trôi dạt khỏi nguồn truyền thống buộc báo chí phải tranh giành chú ý ở chính những nơi lòng trung thành thấp nhất và triển vọng kiếm tiền khó nhất. Nhiều nhà xuất bản đang xem lại chiến lược mạng xã hội thực sự mang lại gì, đồng thời tập trung tối đa hóa gắn kết với nhóm độc giả nhỏ hơn nhưng trung thành.
Ứng phó với AI tạo sinh là thách thức 360 độ lớn nhất với lãnh đạo báo chí và nhà hoạch định chính sách. Việc dùng AI cho tin tăng nhanh nhưng chưa bằng mức dùng AI nói chung — tạo "cửa sổ cơ hội" nhỏ để giải các bài toán phân phối: có cho nền tảng AI truy cập nội dung không, và nếu có thì được đền bù thế nào. Hợp tác tập thể để đàm phán với công ty AI sẽ phổ biến hơn; câu hỏi cấp phép gì cho chatbot cũng nổi lên, vì việc cố kéo click về URL bài viết có thể không còn là trọng tâm duy nhất.
Creators đã tìm ra cách đạt tăng trưởng khán giả mà báo chí đang chật vật. Với phần lớn độc giả, creator là tiếng nói bổ sung, thêm sự tươi mới — báo chí chính thống có thể học cách họ kể chuyện, định dạng và gắn kết khán giả; ngược lại creator thành công đang nhận ra mình cũng đang vận hành một doanh nghiệp tin tức. Có thể kỳ vọng nhiều hợp tác hơn giữa hai bên.
Mặt tích cực: con người vẫn quan tâm đến tin tức và các giá trị báo chí. Dù có nhiều tiếng nói đảng phái về "cái chết của tính khách quan", vẫn tồn tại một dòng quan điểm chủ lưu âm thầm ủng hộ tin không thiên vị. Niềm tin và quan tâm giảm, lo ngại tin giả tăng — nhưng nhiều thương hiệu báo riêng lẻ vẫn được tin cậy rộng rãi. Cơ hội của báo chí không nằm ở sản xuất thêm nội dung hay dội thêm thông báo, mà ở việc giúp người dân hiểu được những biến chuyển lớn của thế giới và làm cầu nối, vun đắp niềm tin trong các cộng đồng.